Anh ơi, em gửi lời muốn nói
Đến với anh yêu những tháng ngày
Nghĩa tình sâu nặng em ghi mãi
Vương vấn trong em chẳng mờ phai
Văn học cafe
THOÁNG BUỒN THÁNG NĂM
Tháng Năm về lòng bâng khuâng nhớ
Cành Phượng đỏ rộn tiếng ve kêu
Bạn học trò hiếm lần gặp lại
Tình bạn xưa ký ức đậm sâu
"Tình muộn" - Truyện ngắn của Đoàn Lê
- Cô ơi, em muốn cô mang lên phòng mình cái áo em để quên lại đó. Như vậy em sẽ luôn được có mặt tại nơi em yêu thích.
- OK. Thế gọi là em chạy vứt cả áo lại đấy nhá!
Trôi đi mãi những giấc mơ…
Chiều muộn, nó chui tọt vào quán café. Ngồi một mình. Trốn ngày, trốn những âu lo đời thường. Gọi ly nước đắng ra để nhìn ngắm. Lòng lịm đi yếu ớt. Ngoài kia, chiều đuổi người chạy tấp nập.
Chuyện tình của nữ cầm ca (P. cuối)
Vân chỉ có ước mong một lần trong đời, cô được làm đàn bà trước khi phải chết...
Chuyện tình của nữ cầm ca (P.7)
Vân quay người lại, bờ môi khô của nàng như thấm được vị tình yêu của Vĩ, đôi môi như vừa được tưới nước, căng ra tràn đầy sức sống...
Chuyện tình của nữ cầm ca (P.6)
Hôm nay Vân mới biết... thì ra Khôi Anh thích cô cũng chỉ vì cô giống người yêu cũ của anh, rất xinh đẹp và thích vẽ...
Chuyện tình của nữ cầm ca (P.5)
Tôi nghĩ chuyện của các nghệ sĩ như thế này thì bây giờ đâu có hiếm? Người ta nude từ thiện này, bảo vệ môi trường này, thậm chí là chỉ cần PR bản thân cũng được. Làm gì mà cô phải khóc?
Chuyện tình của nữ cầm ca (P.4)
Cuộc đời đôi khi thật kì lạ, cô nhớ anh nhưng anh nhớ người khác và lại có một người khác nhớ về cô...
Chuyện tình của nữ cầm ca (P.3)
Đừng làm một bà già đau khổ khi tuổi còn quá xuân xanh, đừng làm bạn với những buổi đêm canh ba khó ngủ, đừng ru ngủ lòng mình vào những cơn say tình ái khi cuộc sống đang náo nhiệt, hối hả ngoài kia... Em sẽ thấy lòng mình thanh thản, người đàn ông không có duyên kia lòng âu cũng nhẹ nhàng.
Chuyện tình của nữ cầm ca (P.2)
Hôm nay là lần thứ hai Vân được xem chị Vy biểu diễn trước phòng trà. Giọng Vy thường hụt hơi và lên cao không đủ chuẩn nhưng bù lại, màn vũ đạo luôn khiến mọi người phải dán mắt theo dõi từng động tác.
Chuyện tình của nữ cầm ca (P.1)
Này, cô định làm gì đấy hả? Tôi điện thoại sáng giờ mà không nghe, chắc lại đang hu hí với thằng già nào hả? Cô mà léng phéng là không xong với tôi đâu!
Chiếc điện thoại gỗ
Có lần, làm cho chị em tôi một món đồ chơi, ba tôi đã ngồi cặm cụi đẽo khúc gỗ thành một khối chữ nhật có cái lưng hơi gù. Sau đó, mẹ lại tỉ mỉ dùng bút xóa vẽ lên đó mười hai cái vòng tròn be bé và điền vào những con số. Hai chị em tôi ngồi nhìn ba và mẹ làm những công việc ấy mà đôi mắt ngời lên vui sướng. Khi trên cái khối chữ nhật ấy hiện lên một "màn hình" với những con số cùng hình vẽ những cái phím trắng xinh xinh cũng là lúc tiếng reo hò của hai chị em đồng loạt vang lên. Chúng tôi chuyền tay nhau món đồ chơi quý giá ấy: chiếc điện thoại di động bằng gỗ.
Thơ: NỖI ĐAU HAI THẾ KỶ

Kính thư Ban biên tập Tạp chí Hương Việt. Hình ảnh người cha tuổi trẻ công hiến cho đất nước, đến khi về già vắt kiệt sức lực để nuôi dạy các con luôn làm nhói đau trái tim cháu. Chính về vậy cháu viết bài thơ Nỗi đau hai thể kỷ, để gửi tặng người cha của mình. Cháu mong rằng tạp chí Hương Việt sẽ chắp thêm đôi cánh cho tiếng lòng trăn trở của cháu. Cháu xin chân thành cảm ơn! (Lâm Văn Tỉnh - Khoa Văn - Đại học Đà Lạt)
Tình già của ông chồng người Đức
Mình thì cũng không tiếp xúc gì, chỉ thấy một ông già suốt ngày đeo balo, tai nghe headphone, giờ ăn nào cũng gọi điện thoại cho vợ hay bạn gái thì không biết nhưng câu đầu tiên bao giờ cũng là "Schatzi - Em yêu",
KỶ NIỆM THÁNG TƯ
Thân tặng các bạn của tôi
Vàng sắc nắng bên thềm lưu luyến
Ngấn lệ rơi trong buối tiễn đưa
Kỷ niệm gửi bông Hồng thắm đỏ
Giữa trang thơ giữ mãi tươi màu
Ơi đò Ca Cút
- Hoài ơi! Hoài ơi!
Chiều nào anh Thức cũng chạy dọc bờ sông thế, vừa chạy vừa gọi. Người già trong làng nhìn nhau thở dài. Đám đàn bà con gái cười. Trẻ con thì toang toác lên: “Điên tình. Điên tình đấy!” Nhiều bữa chúng rồng rắn chạy theo anh Thức, đồng thanh gào: “Hoài ơi! Hoài!”
Góc nhớ bình yên
Mỗi khi buồn hay thất vọng về một điều gì, tôi thường ước được bay về một nơi mà ở đó tôi có thể nghe những thanh âm của bình yên trượt dài trên cơ thể, được nhìn mây nhởn nhơ bay. Nơi ấy bây giờ vẫn có một góc sân con với đàn gà ung dung nhặt thóc, có khoảng vườn xanh những vạt rau, có cây bơ trĩu quả trên cành. Tôi nghe bình yên bởi nơi ấy tôi còn có mẹ, có những kỷ niệm về ba và về những ngày thơ bé.
Băn khoăn khi theo chồng sang Áo
Tôi năm nay đã 55 tuổi, sắp sang Áo sống cùng chồng. Tôi nên học nghề gì để kiếm thêm khi chồng tôi chỉ sống bằng lương hưu 1.000 euro một tháng?
Sóng - Xuân Quỳnh
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể.
THƠ: Nắng tháng tư
Gió lùa qua khung cửa
Nhẹ nhàng và dịu êm
Tháng 4 đến êm đềm
Tô mùa xuân khoe sắc




