Có một niềm hy vọng của mọi phụ nữ mà hầu như ít khi trở thành hiện thực.Đó là khi người phụ nữ nhấc lên một chai nước hoa mình yêu, dùng mùi hương thơm ấy để làm thành thứ trang sức cuối cùng của việc trang điểm, làm cho bản thân trở nên hoàn hảo và trân trọng nhất, là khi người phụ nữ muốn nói:
Tùy bút & Tản văn
Bữa cơm Mẹ nấu
“Cứ đến mỗi dịp rằm tháng 7, nỗi nhớ mẹ lại đong đầy tâm hồn con. Cơn mưa rả rích cuối hạ khiến những cảm xúc thời thơ ấu và kỷ niệm về mẹ lại ùa về… Trong nỗi nhớ ấy, con thèm được trở về cùng ăn bữa cơm mẹ nấu...”.
Tôi thấy sợ đàn ông
Tim tôi như ngừng đập khi nghe anh nói: "Anh đã lấy đi đời con gái của cô ấy". Tôi bủn rủn cả chân tay, mặt tái đi và không còn nghe thấy anh nói gì nữa. Từ khi quen anh thì đây là lần tôi sốc nhất, đau đớn nhất và có lẽ cũng là lần cuối cùng tôi nói chuyện với anh! Tôi không thể tin nổi, không thể ngờ được có một ngày anh nói ra những từ đó.50 tuổi... tôi vẫn say đắm mối tình trên mạng
Tôi quen em qua mạng, em cởi mở dễ gần, thông minh, hài hước, đặc biệt nhạy cảm và sắc sảo vô cùng. Rồi chẳng biết từ khi nào, tôi chờ đợi nick em sáng lên mỗi tối.Mùa thu châu âu
Từng sống ở châu âu nhiều năm và trải qua những mùa dấu yêu khác nhau, nhưng nếu hỏi tôi yêu mùa nào nhất thì có lẽ tôi sẽ không ngần ngại mà nói rằng đó là mùa thu. Tôi sẽ không bao giờ có thể lý giải nổi vì sao tôi lại yêu mùa thu nao lòng đến như thế, có lẽ bởi khi con người ta yêu, người ta không cần biết đến lý do của nó.
Nỗi lòng người thứ ba
Hồi còn nhỏ tôi luôn có ác cảm với người thứ ba, dù họ có „ vô tình“ hay „ cố tình“ thì tôi cũng xếp họ vào một rổ. Nhưng sau này lớn lên và va chạm với cuộc đời, tôi đã hiểu và đồng cảm được phần nào với số phận và nỗi khổ tâm của những con người bình thường ấy nhưng luôn được nhận một cái tên đại loại như „ hớt người yêu của người khác trước mũi họ“. Ở đây tôi chưa nói đến vô tình hay cố tình, bởi dù có thể nào, những người bị „ chì trích“ nhiều nhất vẫn cứ lại là…người thứ ba.Ế
Tôi là người có suy nghĩ rất lạc quan, không biết có phải vì thế hay không mà mỗi lần nghe tới từ “ế”, rồi đọc trên báo chí những mẩu chuyện của các cô nàng sợ ế, tôi không bao giờ sợ, dù ngày nhỏ người ta hét từ này vào tôi không phải là ít.
Mùa Vu Lan nhớ mẹ
Tháng bảy về rồi, nơi quê nhà quê mẹ đã thu chưa? Nơi con ở bây giờ, gió đã chuyển mùa, để rồi chiều nay khi lang thang trên con đường xứ sở, con chợt thảng thốt nhận ra rằng chỉ còn vài ngày nữa thôi, mùa Vu lan sẽ lại về. Nhanh thật đó!






