"...chúng ta thành một đoàn người hiên ngang..." Cuộc biểu tình đã qua đi 24 tiếng đồng hồ nhưng vẫn còn chưa lắng xuống trong tôi. Vẫn nhớ mãi câu nói rất thấm thía của một người anh cùng đi đầu, "trước khi tôi nói tôi yêu thương 86 triệu đồng bào trong nước, tôi phải yêu thương được tất cả đồng hương của tôi ở nơi này".
>> Chùm ảnh biểu tình tại München phản đối chính quyền Trung Quốc

Lần đầu tiên kể từ đầu giải đến nay, tôi mới có dịp vào sân vận động xem một trận đấu ở World Cup bóng đá nữ 2011, đó là trận Mỹ gặp Brazil diễn ra trên sân Rudolf-Harbig ở TP Dresden.
Câu chuyện đầy nước mắt của một bạn gái từng trở thành nạn nhân bị lập topic “lăng xê” và “chửi hội đồng” trên các diễn đàn, bị bạn bè tẩy chay xa lánh chỉ vì một vài bức ảnh được cho là “hở hang, sa đoạ”…
Khi mùa chạm trán những cơn mưa, cũng là lúc anh dìu em đến những bước nhảy cuối cùng của vũ khúc buồn này...
Có lần, làm cho chị em tôi một món đồ chơi, ba tôi đã ngồi cặm cụi đẽo khúc gỗ thành một khối chữ nhật có cái lưng hơi gù. Sau đó, mẹ lại tỉ mỉ dùng bút xóa vẽ lên đó mười hai cái vòng tròn be bé và điền vào những con số. Hai chị em tôi ngồi nhìn ba và mẹ làm những công việc ấy mà đôi mắt ngời lên vui sướng. Khi trên cái khối chữ nhật ấy hiện lên một "màn hình" với những con số cùng hình vẽ những cái phím trắng xinh xinh cũng là lúc tiếng reo hò của hai chị em đồng loạt vang lên. Chúng tôi chuyền tay nhau món đồ chơi quý giá ấy: chiếc điện thoại di động bằng gỗ.
Lê Thị Huệ: Bạn viết nhiều thể loai. Thơ, truyện, dịch, tản văn, tùm lum. Thích mình ở mục nào nhất ?
Mình thì cũng không tiếp xúc gì, chỉ thấy một ông già suốt ngày đeo balo, tai nghe headphone, giờ ăn nào cũng gọi điện thoại cho vợ hay bạn gái thì không biết nhưng câu đầu tiên bao giờ cũng là "Schatzi - Em yêu",




